Đóng

26/12/2017

Sài Gòn cõi nhớ . Tiếp theo ” Saigon Shock !!!! “

Tác giả Anh  Viet Hung Mai Facebook 

11

Ảnh Dzungtran  ( chiếc  TAXI Renaul 4 CV của Saigonvechai )

Saigon Shock !!!!

Không phải tôi sính ngoại ngữ khi bắt đầu bài viết bằng thứ tiếng “không phải tiếng mẹ đẻ” ấy …. Nhưng có lẽ phải vậy thì mới “lột” hết được những gì …. “nói “nôm na” …. là “bất ngờ” đã xảy đến cho tôi … Khi lần đầu tiên nhìn thấy Sài Gòn ….

Bến xe An Đông dưới nắng trưa là một cảnh xô bồ … đúng y như tâm tưởng của tôi khi còn ở quê …. Những hàng dài xe đò nhiều hãng khác nhau đậu sắp hàng dọc lề con đường trải nhựa …. mà mặt lộ như đang chảy ra dưới sức nóng của ánh nắng buổi trưa hè …. Hơi nóng từ đó bay lên phủ vào những giòng người rộn rịp tới lui …. gây thêm cảm giác mệt mỏi cho những ai vừa trãi qua chuyến du hành dài đầy những cái dằn xóc ê ẩm người trên “quốc lộ 4 đọa đày” như tôi …. Tiếng máy xe rồ ga …. tiếng kèn của các chuyến xe sắp chuyển bánh …. hay có khi là để “dụ khị” những người khách mới tới bến xe …. muốn đi gấp …. (Điều này về sau … khi đã đi xe đò nhiều lần …. tôi mới biết) …. Tiếng mời chào của những người “lơ xe” … lúp xúp chạy theo mở cửa xe tắc-xi ngay khi khách chưa kịp bước xuống đường …. miệng líu lo mời khách theo các lộ trình mà hãng xe của họ chạy …. (ngay cả khi chưa biết khách sẽ đi đâu) … Tiếng nổ “bùm bùm” kèm theo những chùm khói trắng đục của loại xe mà về sau tôi biết đó là xích lô máy …. tiếng rao hàng ơi ới của những người bán hàng dạo quanh cửa sổ các chiếc xe đã có khách ngồi sẵn bên trong …. Tất cả làm tôi có cảm giác chóng mặt ….. “Sài Gòn sao mà lộn xộn … Thủ đô là vầy sao ta ?????” …. Lạ !!!!!.

Chị tôi ra đón mẹ và em về nhà trên một chiếc xe mà tên của nó tôi vừa nêu trên kia … “tắc-xi” …. Chiếc xe nhìn rất lạ trong mắt của một đứa trẻ vốn quen đi bộ và … xuồng ghe …. như tôi ….. Màu sơn của nó cũng “khác thường” …. Từ đầu tới đuôi xe thì màu xanh nước biển đậm …. còn “cái mui” thì lại sơn vàng …. Trên nóc mui lại có cái hộp mang hai chữ …. (đánh vần không được êm) …. “TAXI” ….. Lạ !!!!

Về nhà …. việc đầu tiên là hỏi chị về hai chữ đó … Sau khi nghe bà chị vốn rành Pháp Văn giảng một hồi … tôi gom lại trong trí nhớ mình một giòng thế này …. “Đó là thứ xe chở bộ hiền đã có từ thời Pháp thuộc …. Khách đi trên đó phải trả tiền cao hơn các loại xe khác …. Do cách tính tiền bằng “công-tơ” theo cây số ….. nên người ta gọi nó là “tắc-xi” …”(“công-tơ” là thứ bộ phận xài giống như “cái đồng hồ” …. Nhưng đồng hồ mà dùng tính tiền … Lạ !!!!”) … Nhà chị ở nằm trong một con đường nhỏ …. không tráng nhựa …. chị gọi là “hẻm” …. tất cả cất liền nhau thành dãy dài … nhứt là không có cửa hông hay cửa sau … “Nhà gì mà kỳ cục …. hình như hơi ngộp nữa …. Vầy mà ở lâu chắc mình chịu hổng nỗi … Nhưng sao người ta vẫn ở vậy được từ hồi nào tới giờ ???? ” …. Lạ !!!! Cái khái niệm đầu tiên về chỗ ở tại Sài Gòn đối với tôi là vậy ….

Chưa hết …. chiều đó … chị đưa cho tôi năm đồng 2 xu Đông Dương thuộc Pháp …. cộng thành 1 đồng bạc … biểu ra tiệm hàng xén cuối hẽm mua củi …. Cái nầy làm cho tôi bất ngờ nhứt … “Hồi nào giờ mình có lần nào đi mua củi đâu …. Mà sao lại mua tới một đồng …. Dưới mình chỉ 5 cắc Ba Cô thôi là đủ ăn dĩa cơm tấm nhỏ đi học buổi sáng rồi …. 1 đồng là còn kèm thêm “si-rô đá nhận” và hai cây cà-rem nữa đó …. Nghĩ vậy … nhưng chị sai biểu thì phải nghe …. Tôi đi lại tiệm hàng xén ở cuối con hẽm theo hướng chị chỉ ….. Một người Tàu già đang ngồi trên chiếc ghế mây đòng đưa trước cửa … tay phe phẩy cái quạt bằng lông vịt …. Tôi bỡ ngỡ chưa kịp nói gì thì có lẽ ông thấy tôi đứng tần ngần trước cửa nên lên tiếng hỏi … “Hà !!! Nị mua làm sao ???” …. Cách hỏi này tôi nghe đã quen dưới quê … mỗi khi ra tiệm bán dụng cụ học sinh ngoài chợ Quận …. cũng do những người Tàu làm chủ …. Nên tôi trả lời … “Chú bán cho con 1 đồng củi …” … Miệng nói … tay tôi đưa cho ông năm đồng 2 xu …. Ông đưa tay nhận tiền … xòe tạy ra nhìn qua rồi gập lại …. đoạn cái quạt trên tay ông chỉ … “Đó !!! … Nị lấy một bó đi !!!” …. Nhìn vào góc nhà … tôi thấy một chồng những bó cây chẻ mỏng … cỡ 5 x 2 x 30 cm … cứ năm miếng thì cột lại bằng dây thun thành một bó …. Tất cả đống củi đó chắc cao cũng khoảng 1 thước …. Bốc một bó … tôi quay về … còn kịp nghe ông Tàu nói vói theo … “Mai mốt nị lại mua đồ nữa nhe !!! ” ……

Trên đường về … cái thắc mắc “Như vầy mà ở đây cũng bán được !!! Dưới mình chỉ cần ra ngoài vườn lụm nhánh cây rụng cũng đủ kiếm bộn bạc …. Nhưng ở đó thì không có vụ “mua củi bó như vầy !!!” …. Khi nghe tôi nói vậy … chị tôi đã chép miệng … “Vậy đó !!! Ở Sài Gòn thì cái gì cũng phải có tiền thì mới có được !!!!” ….

Tôi hiểu thêm được một điều …. Sài Gòn là đất phải có tiền thì mới có thể sống như mình muốn ….. Lạ !!!!

Lịch sử, văn hóa, nghệ thuật Liên Quan