Đóng

30/12/2017

ĐỜI LÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI – TÂY BẮC 2015 – Bài 1: XỨ ĐOÀI MÂY TRẮNG

 HÀ NỘI – PHÚ THỌ

Chủ Nhật 11-10-2015 – Quảng đường: 110 km

 

 

LinkMap: https://www.google.com/maps/d/edit?hl=vi&authuser=0&mid=zqV__l3kuDbY.kXaPva-V0D98

         Nhóm đi lần đó có 3 người: Dẫn đầu là anh Ngọc Dũng cùng với Phương và Hiện Thực…

 

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang cười, xe môtô và ngoài trời

 

 

         Xuất phát hành trình, ba anh em theo Đường Cầu Diễn (QL 32) Qua Thị trấn  Đan Phượng (Phùng)…Khi gần đến ngả ba giữa QL32 cũ và đường tránh TT. Đan Phượng thì rẽ phải, cách đường lớn chừng chừng 200 m để viếng tượng nhà thơ Quang Dũng – tác giả Đôi Mắt Người Sơn Tây; Tây Tiến…Tượng đặt trong khuông viên trường Tiểu Học Thị Trấn Phùng Đan Phượng. Chi tiết nầy trên Internet đã ghi sai là: Tượng đặt trong khuông viên trường PTTH Đan Phượng.

Đầu đường có một cửa hàng bán hoa tươi. Khi đặt một tràng hoa để viếng, “nhiều chuyện” hỏi thăm…thì cô bán hàng cho biết:

– Cháu bán hoa ở đây bao năm, nhưng đây là lần đầu bán cho người đặt để viếng Nhà Thơ. Thôi thì để góp chút công, chú xe cộ cồng kềnh cứ vào trước, cháu sẽ mang hoa vào cho chú…

 

Trong hình ảnh có thể có: 3 người, mọi người đang đứng

 

Tác giả, nghệ nhân tạc tượng là một người nghệ sỹ tài hoa…Tác phẩm khiêm tốn về kích cở, chất liệu đồng cũng không được tinh khiết (nên hoen rỉ qua năm tháng nắng mưa…) nhưng khi nhìn kỹ (phải nói là kính – ngưỡng: kính: là cái cần cổ; ngưỡng: ngẫng ngước lên cao) thì ta thấy được thần thái nhà thơ của Tây Tiến, của Đôi Mắt Người Sơn Tây, của Chiêu Quân…đã được thể hiện một cách thật tài tình.

 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng

 

 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ngoài trời

 

 

Thăm Thành Cổ Sơn Tây ở Thị Xã Sơn Tây.

 

Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang đứng, bầu trời và ngoài trời

 

Trong hình ảnh có thể có: cây, thực vật, ngoài trời và thiên nhiên

 

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

                                                                              Trong hình ảnh có thể có: 2 người, bầu trời và ngoài trời

 

 

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời 

Về Sơn Tây, đi qua những làng ven đê của xứ Đoài, ven sông Đuống…nhìn mây sương trắng hướng Ba Vì xa xa…Lòng người lữ khách dâng trào một cảm xúc vừa mãnh liệt mà cũng vô cùng tinh tế sâu sắc…đến độ những ngôn từ đời thường theo kiểu “giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt” đều trở thành bất lực. Còn chăng chỉ là lời của những thi nhân…

 

Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
Về núi Sài Sơn ngóng lúa vàng
Sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc
Sáo diều khuya khoát thổi đêm trăng

 

                                                                         Trích – Đôi Mắt Người Sơn Tây của Thi Nhân Quang Dũng

 

Ta của xứ Đoài, ta của em
Đồng đang cỏ mật, hồ đang sen
Chiều đang sông Đáy mùa lên bãi
Nắng đã Ba Vì, mây Tản Viên.

                                          Thơ: Nguyễn Việt Chiến (link: http://vannghesontay.com/en/news/Tho/TA-CUA-XU-DOAI-254/)

 

Sông Đáy buồn chi mây vẫn trắng

Xứ Đoài xa vắng xứ Đoài ơi

Ngàn sau vẫn biết rồi dâu bể

Sao mắt người sâu quá bóng chiều rơi

 

                                                               Link: http://poem.tkaraoke.com/17817/Son_Tay_Ngay_Ve.html

                                                          Thơ Lê Thường Nhiên (link: http://poem.tkaraoke.com/11056/Le_Thuong_Nhien/)

 

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

 

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và ngoài trời

 

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

 

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, ảnh tự sướng, trẻ em và cận cảnh

 

 

Trong hình ảnh có thể có: cây, thực vật, cỏ, nhà, ngoài trời và thiên nhiên

 

 

 

 

Trong hình ảnh có thể có: 2 người, cây, giày, trẻ em và ngoài trời

 

 

 

Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời

 

 

 

Ngồi bên những quán nước của “cô hàng xén răng đen – cười như mùa thu tỏa nắng ” ven vệ những con đường làng Mía mà xưa Bố Cái Đại Vương – Phùng Hưng, Tiền Ngô Vương Quyền, Đệ Nhất Giáp Tiến Sỹ Cập Đệ Tam Danh – Thám Hoa Giang Văn Minh…từng trảy bước, uống chén nước trà xanh pha nhẹ hương gừng già, nếm chút bánh chè Lam…mà lòng dạt dào như dậy một khúc tráng ca…vừa pha phôi ngậm ngùi hương bi thương thế sự.

Chỉ tiếc một điều là cái dấu xưa tài hoa thuần khiết, cái quốc bảo của ngôi làng Việt cổ nầy nay đã bị pha tạp nhiều quá…!

Cũng đành rằng “ngày đồng tiền lên tiếng hát…”  thì khúc dân ca mộc mạc, bàng bạc ngày nào đành lẫn khuất tận nơi rất xa xôi trong miền trí tưởng của điếm canh, mái đình, bên cổng làng, nơi ao giếng cũ…biết làm sao được?!

Thi Nhân Quang Dũng như linh cảm được điều gì….khi hạ mấy câu thần bút kết bài thơ Đôi Mắt Người Sơn Tây:

Bao giờ tôi gặp em lần nữa
Chắc đã thanh bình rộn tiếng ca
Đã hết sắc mùa chinh chiến cũ
Còn có bao giờ em nhớ ta ?

                                                                                 Ôi…

 

Về Sơn Tây ngộ niềm Quang Dũng

Cám cảnh Ba Vì xa…kế bên

Đồng nương xa vắng bao mùa nuối

Xanh ngắt niềm vui úa nỗi buồn

                                  Thơ Lê Thường Nhiên

Du lịch, ẩm thực Liên Quan