BOLERO – NHẠC SẾN ờ thì SẾN

 

 

Image result for khúc tình xưa

Mình viết bài nầy trong khi đang nghe Lệ Quyên hát bài “Chiếc lá cuối cùng” trong Album “Khúc Tình Xưa”…ngoài trời mưa dầm…trời mưa buồn nẫu ruột…Thôi thì có vài lời dông dài xin mạo muội phân trần cùng các bác…

Nhạc sến, nhạc chế độ cũ, nhạc (Saigon) trước 1975, nhạc vàng, nhạc đồi trụy, nhạc xưa…ít có thể lọai nhạc nào mà chỉ cái danh xưng không thôi mà nhiêu khê, truân chuyên như thế ! Và thân phận của nó cũng “lên bờ xuống ruộng” hình như từ thuở chào đời với những cung bậc đầu tiên…Không phải đợi đến ngày 30/4/1975 lọai nhạc nầy mới bị bầm dập với mấy ông “thông tin văn hóa” mà từ hồi sinh thời, vốn nơi chôn nhau cắt rốn là Sài Thành hoa lệ nó cũng từng đành cam phận “bồ hòn làm ngọt” mà thủy chung xẻ chia ngọt ngào cay đắng với giai tầng “lính lác”, xích lô, gánh nước mướn…

Nhưng mà lạ một điều…như cụ Tam Nguyên Trần Bích San đã từng cảm khái:


“Văn phi sơn thủy vô kỳ khí.
Nhân bất phong sương vị lão tài.”

 

Image result for âm nhạc đường phố


Loại nhạc nầy mình đã nghe từ lúc còn bận quần tà lỏn…rồi giờ, qua bao dâu bể, tóc xanh xưa dạo nào giờ đã nhuốm “màu sương trắng miền quê ngọai” mà vẫn không bỏ được. Càng nghe càng lậm, càng già càng thấm…nó như người vợ nghèo cam phận mà hết lòng thủy chung, như thằng cha chồng xấu, biết thân nên cần mẫn, như người bạn nhậu vĩa hè luôn ngồi với mình hết đêm dù ngòai trời mưa dầm đường vắng…


Những lúc vinh hoa, những khi thành tọai thì cứ concerto, sonate, pop rock…hay Phạm Duy, Cung Tiến, Văn Cao…Thế nhưng, khi gặp hồi bỉ vận, vợ đói con đau, nhà hết gạo… hay người mình thương đi lấy chồng…thì chỉ còn có nước“sến-sên-sềnh-sễnh”…thì mới mong cầm hơi ruột gan mà mong manh hảo vọng về một ngày mai…trời lại sáng. Chứ còn không có “sến” thì chỉ có nước lên Dưỡng Trí Viện Biên Hòa hay ra cầu Bình Lợi mà trải lòng cùng hư ảo, dế giun…

 

Image result for nhạc sến

“Sến” cứ lặng lẽ, vô ngã, chung tình bên ta bất cứ lúc nào mà ngôn ngữ tự thân cùng những lời “công dân giáo dục” trở thành bất lực trước nghịch cảnh đời người…Cho nên hát hay nhất “sến” chỉ là chính mình vào những khi lỡ vận và…hay nhì mới là những nghệ sỹ trải đời, mà khi hát, họ như rút ruột mà trang trải cùng thế nhân nỗi niềm riêng chung.

Như gạch đá xà bần, cà na xí muội, trà đá chuối chiên…dù hèn nhưng mà cũng thể…ngày nào đời còn là bể khổ, thì “sến” chắc còn người ngâm nga…và “sến” vẫn còn xoa dịu tâm cang nhân thế bằng một tấm chung tình rất thật…

Rất cảm ơn những nhạc sĩ và ca sỹ Lệ Quyên đã cho mình một tuyển tập”sến” thiệt dễ thương.

7